Sunday, April 9, 2017

Post-Soviet aesthetic and the Skinhead impact



Cuộc đổ bộ của thời trang phong cách hậu Sô Viết bắt đầu len lỏi vào thế giới thời trang cao cấp từ khi những cái tên như Demna Gvasalia của Vetements, Gosha Rubchinskiy được giới trẻ biết đến. Nhưng trước tiên, hãy tìm hiểu khái niệm về thẩm mỹ hậu Sô Viết. 

Khối liên minh CNXH Sô Viết ở Đông Âu chính thức sụp đổ vào ngày 26/12/1991. Có thể nói đây là cột mốc quan trọng trong tiến trình lịch sử loài người khi sản phẩm chính trị CNXH lại bị tàn lụi tại chính cái nôi của nó, và vào ngay thời điểm bước sang thập niên cuối cùng của thế kỉ 20. Sự xụp đổ của mô hình chính trị này mở ra một chân trời văn hóa mới cho giới trẻ, những con người được sinh ra vào cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80 tại Đông Âu. Họ bắt đầu tiếp nhận làn sóng văn hóa phương tây tân kì, từ âm nhạc cho đến thời trang, thứ mà thế hệ tiền bối của họ không có cơ hội được tiếp cận. Sau khi "bức tường" xụp đổ, họ thấy McDonald's, Coca-Cola, MTV, Vogue, Adidas... Đám trẻ tuổi teen lúc bấy giờ tại Nga hay Ukraine bắt đầu phát cuồng với những thứ thời trang và âm nhạc mới mẻ ấy, để rồi hơn 20 năm sau, những đứa trẻ ấy lớn lên và đổ bộ vào châu Âu, khuấy động thế giới thời trang bằng thứ thẩm mĩ "cọc cạch" của mình.

Sunday, March 12, 2017

In the flow of Vietnam


Việt Nam vốn là địa danh có nhiều danh lam thắng cảnh mà chúng ta được thấy qua điện ảnh và ảnh thời trang. Đáng buồn thay toàn là sản phẩm của người nước ngoài. Lần trước tôi có tổng hợp một vài bộ ảnh quảng cáo và ảnh tạp chí nước ngoài chụp ở Việt Nam mà tôi thấy thích nhất. Nay phát hiện được bộ ảnh "In the Flow of Vietnam" rất chất lượng nên muốn chia sẻ với mọi người. 

Đăng trên tạp chí Madame Air France, tạp chí thời trang của hãng hàng không Pháp, bộ ảnh đẹp đáp ứng được hai tiêu chí làm người ta thích (muốn mua) đồ và làm người ta thích (muốn) đi du lịch. Đây là một ý tưởng hay đặc trưng của Madame Air France khi kết hợp chụp ảnh thời trang tại mỗi địa danh du lịch nổi tiếng mà ở đó ít bị chi phối bởi đồng tiền. Ảnh thời trang được kết hợp với những bài viết liên quan đến những địa danh đáng tham quan tại mỗi thành phố hoặc quốc gia. Điều đáng quý là ê kíp có sự lựa chọn về địa điểm chụp hình mà đến dân bản địa cũng mù tịt hoặc coi thường, để rồi làm toát lên cái hồn rất sinh động và đặc trưng mà người thưởng lãm có thể cảm nhận được. Quá là kì quặc khi người Việt chỉ cảm thấy bồi hồi trước cảnh Việt do người nước ngoài bấm máy. Tôi đồ rằng ê kíp đã trải qua hằng tháng trời để du lịch kiểu trải nghiệm để lần mò ra những "viên ngọc ẩn" giữa đất nước hỗn loạn mà tôi đang sống, hoặc có thổ địa làm quân sư.

Cảm ơn người chọn địa điểm chưa đủ. Tôi muốn trao huân chương cho stylist của bộ ảnh này khi mà không chỉ chọn phối những bộ trang phục mới nhất mùa mà còn phối nó ăn khớp với địa điểm chụp. Hãy xem cách mà bộ đồ da tua rua màu trắng ngà của Hermes phối hợp nhịp nhàng với bức tường đục lỗ, hay bộ đồ lấy cảm hứng từ sườn xám của Prada đứng giữa phố đèn lồng Hội An lung linh huyền ảo, hay chiếc túi hình học hài hòa với những đường ngang dọc trên cánh cửa cổ... Thủ thuật styling này không mới nhưng không phải ai cũng đủ nhạy bén để bố trí một frame hình khoa học như thế. Tuy nhiên shot ảnh mà tôi thích nhất lại là bức chụp ở phòng karaoke. Một nơi sến súa lòe loẹt ngày thường trông sao mà xa hoa đến thế, nhất là để cho người mẫu mặc bộ suit thập niên 70 ăn chơi nhảy nhót không thể "spot on" hơn. 

Trong lúc đó, hãng hàng không nước nhà vẫn đều đặn xuất bản cuốn tạp chí đem lại cho người đọc cảm giác hoài cổ khi đang bay ở năm 2017 nhưng cảm giác như của những năm 1997 từ thiết kế layout cho đến hình ảnh và bài viết.

In the Flow of Vietnam

Photographer: Sonia Sieff
Stylist: France De Jerphanion
Model: Aneta Pajak


Sunday, November 20, 2016

Fashion, Feminism and Politic


Chỉ có một từ để mô tả thế giới cũng như nghành thời trang hiện nay đó là "Chaos", Sự hỗn loạn. Thời trang không còn là một loại hình nghệ thuật qua những phát kiến hay kĩ thuật tay nghề cao nữa mà nó đã trở thành công cụ của nhiều thứ mà trong đó có chính trị và nữ quyền. Nhân sự kiện bầu cử Mĩ đã và vẫn đang sôi nổi, tôi xin phép được lan man vài điều có liên quan.

Friday, September 30, 2016

Dries Van Noten spring 2017: Iced flowers

"Iced flowers"-Dries Van Noten x Azuma Makoto
Artwork by me

Có vẻ như trong ngày hôm nay, mọi tiêu điểm sẽ tập trung vào buổi trình diễn ra mắt của Maria Grazia Chiuri tại Christian Dior. Riêng tôi xin dành thời gian để nói về cảm giác say mê của ngày hôm qua.

Như mọi khi, người đàn ông "vạn người mê" của thời trang, Dries Van Noten giới thiệu BST cho mùa hè với một cảm giác vừa nặng nề nhưng cũng vừa dễ chịu. Trong không gian u tối của sân khấu, những người mẫu được trang điểm đậm ở phần mắt và màu chủ đạo của BST cũng đen nốt. Chỉ có điểm nhấn là những đóa hoa in trên vải và dệt trên gấm ánh kim. Đây cũng không phải là lần đầu tiên Dries Van Noten lấy cảm hứng từ văn hóa và nghệ thuật Nhật Bản, nhưng có lẽ những thứ như thế không bao giờ là nhàm chán, ít nhất là qua bàn tay của NTK người Bỉ này.


Sunday, September 4, 2016

Modern fashion: Love it or hate it?


Có bao giờ bạn cảm thấy thời trang ngay lúc này thật điên rồi không, khi mọi giá trị làm thời trang trở nên tuyệt diệu đảo lộn và bị xem thường? Người ta thường nhìn về quá khứ vàng son để tiếc nuối, và hình như những người càng chứng kiến những bước chuyển mình của thời trang càng lâu thì lại càng cảm thấy ngao ngán trước những gì đang diễn ra.

Sunday, March 13, 2016

Street style thời thoái trào, nữ anh hùng mới của Paris và phá luật hay phá hoại?



Xin chào mọi người!

Lâu rồi không gặp nên có nhiều chuyện để nói lắm, nhưng lần này sẽ chọn vài thứ để nói, và hi vọng sẽ không bị ném đá nhé, hihi.

Thời trang Việt Nam hai ba năm gần đây quả thực đã phát triển hơn rất nhiều. Người người nhà nhà ăn mặc thời trang hơn, quan tâm đến thời trang hơn, giới editor thì đi fashion week như đi chợ, các tạp chí và thương hiệu nước ngoài cũng có mặt nhiều hơn ở Việt Nam. Cũng là dấu hiệu đáng mừng chứ. Tuần lễ thời trang Paris vừa kết thúc, mạng xã hội tràn ngập các nàng model bước ra từ các cuộc thi soải bước trên những sàn diễn quốc tế, rồi street style nọ kia các kiểu, lại còn xuất hiện trên Vogue đường đường chính chính. Dù ăn may hay gì cũng xin chúc mừng! (mặc dù dạo này Vogue đã trở nên thương mại hóa, ăn tạp hơn, kể từ cái lúc mà có cái loạt bài "10 điều bạn nên biết về show của ai đó" mà đọc xong cảm giác toàn thông tin vô bổ, rồi nâng bi Yeezy là mình cảm thấy đây không còn là trang thông tin đáng tin cậy rồi)

Nhân nói về street style, tôi xin chia sẻ về quan điểm cá nhân của mình. Tôi xin không bàn tới định nghĩa street style bị bóp méo ở nơi nào đó, chỉ nói về street style nguyên bản, thứ mà chúng ta thường thấy ở mỗi đợt fashion week về.

Vào những ngày xưa ấy, những bức ảnh street style thường được chụp ở những khu vực tổ chức các buổi trình diễn, bởi những nhiếp ảnh gia chuyên về street style như Tommy Ton hay Bill Cunningham, với đối tượng được chụp là những khách mời tham dự fashion show và người mẫu. Theo thời gian, thời trang qua những bức ảnh street style được quan tâm hơn cả những buổi trình diễn và rồi cả người mẫu lẫn thợ chụp hình cũng nổi lên theo.

Miếng bánh ngon thì ai cũng muốn ăn. Thợ chụp hình street style bây giờ đông như kiến cỏ, cũng như những-người-không-biết-là-ai-nữa cũng muốn được lên hình, hay street style trở thành công cụ lăng xê cho những chiếc t-shirt vô hồn "no fish no nothing". Tôi không phản đối vì tôi cũng hay xem hình street style lắm, cũng nhiều người ăn mặc chất phết. Thế nhưng cái gì nhiều quá cũng làm bạn phát ngán.



Friday, October 2, 2015

Happy Birthday, Mr. Yohji!



Có lẽ Yohji Yamamoto là người duy nhất trong làng thời trang mà tôi dành trọn sự kính nể và tôn sùng. Tôi và ông là hai người đến từ hai thế hệ, hai đất nước và chưa hề gặp nhau, nhưng dường như có một sự liên kết giữa tôi và ông khiến cho tôi càng ngày càng thán phục và sùng bái người đàn ông này.

Yohji Yamamoto là người Nhật, lại sinh ra và trưởng thành vào cái thời điểm mà chiến thắng và thất bại của đất nước diễn ra như thể một cái chớp mắt. Ông mang một thân hình nhỏ thó bởi gốc gen của người Nhật cũng như sự thiếu thốn của một nước bại trận trong chiến tranh. Nhưng có lẽ được chứng kiến xã hội và gia đình trong hoàn cảnh khó khăn như thế làm cho ông có một cái đầu và tầm nhìn vô cùng vĩ đại. 

Tốt nghiệp trường luật nhưng lại đến và thành công với thời trang quả là một điều không logic. Chỉ vì muốn giúp người mẹ ở nhà mà ông trở thành một người thợ may, và mãi cho đến ngày hôm nay ông vẫn chỉ khiêm tốn gọi mình là một "dress maker". Một góc nhìn hỗn loạn và giằng xé từ xã hội loạn lạc, một hệ thống triết lí từ những gì học ở giảng đường, và một tình yêu dành cho phụ nữ vô bờ bến đã biến ông không chỉ là một "dress maker" mà thậm chí là "dream maker" hay "art maker" (artist). 


Là người Nhật, nhưng có vẻ Yohji Yamamoto lại không mang tác phong của người Nhật. Nếu như xã hội đang hối hả và tất bật với cuộc sống thì Yohji Yamamoto lại vô cùng chậm rãi và từ tốn, ngay cả ở cách nói chuyện. Ông lắng nghe câu hỏi, ngẫm nghĩ rồi trả lời trong thứ tiếng Anh giọng Nhật nhưng vẫn dễ nghe và cú pháp và ý tứ vô cùng chặt chẽ. Tác phong đó đồng thời cũng ảnh hưởng đến cách mà ông cảm nhận và làm thời trang. Ông muốn bánh xe thời trang nên chậm lại để có thể nghiền ngẫm, thay vì cứ tiếp tục lãng phí chúng.

Tôi rất ít khi sử dụng và thậm chí căm ghét cái từ "tín đồ" bởi nó đã bị dùng vô tội vạ ở một đất nước nào đó nhưng tôi cũng giống như những tín đồ của Yohji Yamamoto đều bị những triết lí của Yohji Yamamoto chạm vào trái tim, tâm hồn và làm thay đổi suy nghĩ và cuộc sống của bản thân. Tôi vừa lục lại một cuốn sách của Yohji, trong đó có đoạn viết như thế này:"Making clothes is a painful process. Every snip of the scissors is painful; that's why i set myself limits. To create something good and artist has to take the plunge; he's testing the outer limits beyond which everything falls apart. Art is always a shock because it is pushing up against the acceptable." Hay một quan điểm về cuộc sống:"Yes. In the world, in life, 90 percent of people are spending so-called ordinary life. Have a family, have a child, and get educated: ordinary. Growing up: ordinary, and get married: ordinary. And getting a job: ordinary and getting old: ordinary, and getting sick: ordinary, and going to the grave: ordinary. More than 90 percent. This is not my customer. The people who choose freedom, these are special people, or these are the sad people, you can say. Freedom carries a strong responsibility. If you deny the way of ordinary families, you have to find how you make people sad, how you are hurting people. What you are creating or what you are saying is not understood, so you will always feel isolation. It's always walking on the edge of life, every day. I call this "outside of life."


Đó chỉ là một trong những triết lí về thời trang và cuộc sống mà tôi lĩnh hội từ nhà hiền triết của thời trang Yohji Yamamoto. Bằng một cách nào đó mà những quan điểm như thế trở thành cầu nối hay sự phiên dịch cho những tác phẩm mà Yohji trình diễn trên sân khấu. 

Dĩ nhiên sân khấu của Yohji Yamamoto luôn là sự hòa hợp bởi yếu tố thương mại lẫn nghệ thuật, (mặc dù cho cái thương mại của Yohji cũng không phục vụ cho 90% dân số ngoài kia) nhưng tôi gọi đó là sự thành công và khéo léo bởi ý muốn ban đầu khi ông tới Paris trình diễn cũng chỉ là có một cửa hàng nho nhỏ ở nơi đây, nhưng đồng thời, ông lại mang cả chất thơ, sự lãng mạn mà bắt người xem phải nghi vấn, tìm tòi cho đến đấu tranh nội tâm để cảm nhận rồi yêu hay ghét. Bạn không tìm thấy những kiểu dáng hay silhouette đang bị nhân bản ngày một nhiều như một căn bệnh trong thời trang đang diễn tra trên sàn diễn của các tuần lễ thời trang đang diễn ra. Chẳng phải điều đó rất dáng tán dương hay sao? 

Và cuối cùng, Chúc mừng sinh nhật, Yohji Yamamoto! Cầu chúc cho ông thật nhiều sức khỏe để tiếp tục cuộc hành trình thời trang với những người hâm mộ như tôi.