Monday, July 6, 2015

Dior Haute Couture spring 2016: The Mediaval Fairy Tale

Garden of Earthy Delights by Hieronymus Bosch

Sau một thời gian cấp tiến đến tương lai thì Haute Couture thu đông lần này lại tìm về thế giới cổ tích lãng mạn mà chúng ta thường tưởng nhớ.

Có vẻ như Raf Simons đã tạo nên một thông lệ là nếu BST xuân hè "khó nuốt" bao nhiêu thì thu đông lại tuyệt vời bấy nhiêu. Nếu so với thời điểm mới bắt đầu đến với Dior, Raf Simons của ngày hôm nay "ngông cuồng" hơn rất nhiều khi ông luôn cố gắng gạt bỏ lịch sử của Dior mà thay vào đó là tái cấu trúc nó. Có lẽ ông nhận ra rằng đã qua rồi thời điểm mà một NTK hậu bối phải bám víu lấy những thiết kế nguyên bản, thay vì làm mới nó.

Điểm sáng của BST này đó là những chiếc áo khoác. Chúng là những chiếc áo khoác rộng với các chi tiết cổ và tay áo được cường điệu, được làm bất cân xứng, chẳng hạn như một bên có tay áo, một bên không, hay một bên là tay áo lông thú và bên còn lại thì không. Người mẫu bước ra và tay giữ hai vạt áo là hình ảnh nhắc đến BST cuối cùng của Raf Simons cho Jil Sander, và rất nhiều người phàn nàn về điều này. Họ nói rằng vì sao không đơm nút cài áo mà phải làm như thế? Đơn giản chỉ là vì đó là cử chỉ đẹp mang giàu tính tượng hình. Cũng giống như một chiếc túi xách cũng có dăm ba cách cầm mà. Tôi nghĩ đơn giản họ chỉ không vừa lòng với mọi thứ Raf Simons đang làm.



Một điểm cộng cho BST này nữa đó là lần này Raf Simons không tìm nguồn cảm hứng từ nhiều thời đại nữa mà chỉ tập trung vào bức họa "Garden of Earthy Delights" miêu tả tội lỗi và quá trình sa ngã của tổ tiên loài người của danh họa Hieronymus Bosch nổi tiếng trong giới nghệ thuật Châu Âu thời Trung Cổ. Dễ thấy nhất là sàn diễn được dàn dựng tựa như bức tranh "Khu vườn lạc thú", với những ô kính màu sắc tươi tắn lấy cảm hứng từ kiến trúc nhà thờ và những người mẫu trong chiếc váy hai mảnh, tạo nên một bức tranh sinh động. Raf Simons cảm thấy kích thích với ý tưởng về trái cấm, sự tinh khiết và ngây thơ đối với sự xa xỉ và suy đồi. Khu vườn của Dior bây giờ không còn là vườn hoa nữa mà lại là khu vườn của sắc dục.



Saturday, July 4, 2015

Donna Karan and The Vietnam love story


Xin chào các bạn đọc thân mến! Đã lâu lắm rồi tôi mới về lại nơi này vì một số lí do cá nhân có thể kể ra đó là thời gian và đam mê. Tôi đoán mình không có nhiều bạn đọc lắm nhưng tự mình vẫn cảm thấy hãnh diện vì họ là những người trung thành và vẫn muốn đọc những gì tôi viết ra. Chính vì vậy tôi quyết định sẽ trở lại viết blog, mặc dù không đảm bảo được sẽ viết thường xuyên như trước. Hi vọng quý bạn đọc không vì chuyện đứt quãng thất thường mà không ủng hộ tôi nữa vì chính các bạn là động lực để tôi có thể làm "anh hùng bàn phím".

Tin tức thời trang đáng quan tâm gần đây nhất có lẽ là việc NTK Donna Karan từ bỏ thời trang để tập trung cho dự án riêng Urban Zen của bà. Đa số chúng ta đều tôn những tên tuổi như Alexander McQueen hay John Galliano hay Phoebe Philo lên làm vương làm tướng của làng thời trang nhưng Donna Karan không hề kém cạnh. Tên tuổi của bà đóng một vai trò quan trọng trong lịch sử thời trang ở giai đoạn mà phụ nữ vùng lên, tự kiếm tiền bằng những công việc giống như đàn ông. Kể từ lúc đó, trên phố Wall xuất hiện phụ nữ và xã hội có khái niệm về Career Woman. Nếu như Coco Chanel giải phóng phụ nữ khỏi những chiếc corset bó buộc thì Donna Karan trang bị cho họ hành trang trên đường đua khắc nghiệt ngoài xã hội.

Tôi sẽ đăng bài viết về Donna Karan sau khi số báo tôi cộng tác xuất bản, còn bây giờ hãy nói về bộ ảnh quảng cáo mà tôi vô tình tìm được khi đang tìm tư liệu viết bài. Như các bạn đã biết Việt Nam là một địa danh vô cùng hấp dẫn trong mắt các nhà làm thời trang phương tây. Hóa ra ngoài những tên tuổi thời trang lớn của nước ngoài thì Donna Karan cũng đã đến với miền nam Việt Nam trong bộ ảnh quảng cáo năm 2001. Tôi có cảm giác về một câu chuyện tình vụng trộm tương tự với bộ phim ưa thích của tôi, Sayonara Itsuka. Cũng bối cảnh một địa danh Đông Nam Á, trong tiết trời nực nội oi bức của mùa hè, họ-cặp tình nhân Jeremy Irons và Milla Jovovich vội vã quấn lấy nhau và rồi chia tay trong tiếc nuối. Quả là một câu chuyện tuyệt vời, giống như câu chuyện về chàng nghệ sĩ và nàng thơ trong căn hộ vùng ngoại ô New York của mình trong bộ ảnh năm 2013.













Tuesday, January 13, 2015

And Galliano is finally back

Witches in the Air by Goya x Maison Margiela by John Galliano
(Artwork by me)

Ba năm là quãng thời gian đủ dài cho cả John Galliano và những ai yêu thích phong cách thiết kế của ông. Dù ít hay nhiều, BST debut của ông với vị trí là Creative Director cho Maison Martin Margiela (nay là Maison Margiela) cũng đã phần nào thỏa mãn sự chờ đợi.

Margiela, Galliano là hai cái tên mà chẳng ai nghĩ có thể lại đi cùng nhau. Một bên sống một cuộc sống kín đáo, ẩn dật, đến mức người mẫu của mình trên sàn diễn cũng đeo mặt nạ, trong khi thiết kế lại không tuân thủ một quy tắc nào thì một bên giống như ngôi sao của công chúng, đến mức mỗi khi xuất hiện lại hào hoa hơn cả những bộ trang phục. Nhưng với thời trang, điều gì cũng có thể xảy ra, điển hình là sự kết hợp bất ngờ này.

Có lẽ mọi người đã bắt đầu chán ngán thời trang ngày nay khi quanh quẩn trên sàn diễn chỉ là những bộ trang phục tối giản lạnh lùng. BST Haute Couture của Margiela giống như cơn mưa rào ở sa mạc làm thỏa mãn đám đông. Liệu BST này thực sự xuất sắc hay người ta luôn ca ngợi bất cứ cái gì mà Galliano làm ra?

Margiela kết hợp với Galliano không đơn giản chỉ là lấy mỗi bên một ít rồi trộn lại. Phải chăng Galliano đã gác kiếm khá lâu, hay trong ba năm bị dòng đời xô đẩy, hay thực sự ông đã đánh mất thứ ma thuật của mình mà tại BST này vẫn đem lại cảm giác trống trải, thiếu vắng một cái gì đó.

Không khó để thấy được BST thể hiện khá rõ dấu ấn cá nhân của cả Margiela và Galliano. Mở màn bằng một trong những thiết kế kinh điển của Margiela, chiếc váy bằng vải canvas mô phỏng mannequin trong haute couture. Và rồi sự bất cân xứng, lắp ghép đầy ngẫu hứng từ những thứ vụn vỡ trông có vẻ rẻ tiền, nhúng mọi thứ vào sơn và không thể thiếu những chiếc mặt nạ trùm kín đầu. Mặt khác, ở đó có những chi tiết xếp vải và ruffles đặc trưng của Galliano. Nhưng xem ra đây không phải chỉ là cuộc chơi của Margiela và Galliano mà đâu đó còn có sự góp mặt của Comme des Garcons, Schiapparelli.




Thursday, December 11, 2014

Esprit Dior Tokyo-The Past, the Present and the Future


Tokyo được chọn là địa điểm để BST pre-fall đầu tiên của Dior by Raf Simons được trình diễn. Tại sao lại là Tokyo?

Vào khoảng đầu thập niên 1950, trung tâm thương mại Daimaru nổi tiếng tại Tokyo là nơi đầu tiên của châu Á bày bán thiết kế haute couture của Christian Dior, xưởng vải Tatsumura tại Kyoto sản xuất vải cho Christian Dior, Christian Dior từng thiết kế cho công chúa Michiko trong đám cưới của bà, và Christian Dior dành cho Nhật Bản một tình yêu hay một nỗi ám ảnh với Nhật Bản. Đó là lí do vì sao giai đoạn Dior by John Galliano, cảm hứng Nhật Bản được xuất hiên rất nhiều lần và được thăng hoa.

Nhật Bản cũng là một phần quan trọng trong sự nghiệp của Raf Simons. Buyers đầu tiên trong sự nghiệp thời trang của Raf là người Nhật Bản, là lí do để Raf lấy cảm hứng từ Nhật Bản cho BST xuân hè 2015 như một sự tri ân tới khách hàng. Show diễn đánh dấu BST pre-fall của Raf cho Dior được trình diễn trên sàn diễn tại Tokyo, Nhật Bản như tình cảm đặc biệt dành cho đất nước này từ Christian Dior lẫn Raf Simons.

Tuy nhiên BST này không có Kimono, không có tranh của Kyosai mà là cảm hứng từ tương lai. Sở dĩ Raf Simons không quay ngược thời gian, chọn những giá trị văn hóa truyền thống là bởi ở thì hiện tại cũng như tương lai, Nhật Bản vẫn là một cường quốc công nghiệp thời trang, là quốc gia châu Á đầu tiên tiêu thụ hàng hiệu từ châu Âu, đồng thời là quốc gia châu Á đầu tiên xuất khẩu thời trang của mình ra thế giới. Nói một cách khác, BST này hướng đến một Nhật Bản hiện đại.

Sân khấu được thiết kế đơn giản nhưng hiện đại, trông giống như những đường kẻ ô trong bộ phim Tron. Người mẫu được tạo hình giống như nhân vật Padme Amidala trong bộ phim Star Wars. Gần như hoàn hảo. Là fan của Raf Simons, nhưng đây là BST tôi không thích nhất kể từ khi ông làm việc cho Dior.




Không hẳn là thảm họa bởi vẫn có nhiều điểm tôi đánh giá cao. Hãy chia ra làm hai phần và phần đầu tiên là HIT. Dior by Raf is always about innovation. Sự cải tiến không chỉ ở chất liệu mà còn là ở những đường cắt hiện đại, giống như trang phục của các diễn viên trong phim khoa học viễn tưởng. Phần trang phục bó sát được kết kín kim sa lấp lánh được xem là nét đặc trưng của BST này. Tôi đặc biệt chú ý hai thiết kế váy chữ A gợi nhớ thiết kế trứ danh của Paco Rabanne, chỉ có điều thay vì ghép bằng kim loại, Raf Simons ghép bằng nhiều mảng vuông dệt kim công phu. Đặc biệt ở vài thiết kế cuối cùng, trang phục dệt kim với họa tiết Nordic lại được tạo hình từ kim sa, mang lại một cái nhìn mới hay như chúng ta thường nói "nhìn vậy mà không phải vậy".



Monday, October 20, 2014

Yohji Yamamoto+A.F. Vandevorst: The lost armies

Yohji Yamamoto & A.F. Vandevorst x ??? 
Artwork by me

Năm 2014 quả là một năm đầy biến động và nhiều sự kiện của toàn thế giới mà trong đó, các sự kiện về máy bay rơi có lẽ là thương tâm nhất. Tôi không dám chắc chắn 100% nhưng thật trùng hợp khi cách đây không lâu, tại tuần lễ thời trang Paris có hai BST đem đến cho tôi một giả thiết, một câu truyện mang tính viễn tưởng đầy trùng hợp. Biết sao được, hãy đổ lỗi cho tâm hồn bay bổng hay nghĩ ngợi của tôi.

Trước tiên, xin phép cho tôi được kể về câu truyện trong trí tưởng tượng của mình. Có một chiếc phi cơ quân đội bị mất tích tại một vùng rừng nhiệt đới chưa ai biết đến. Trên phi cơ có hai binh đoàn đó là Yohji Yamamoto và A.F. Vandevorst. Cho đến nay người ta vẫn chưa tìm thấy tung tích của chiếc phi cơ cũng như những binh sĩ trên đó. Nghe có vẻ "Robinson Crusoe-ish" hay "Lost-ish" nhỉ.


Trước tiên hãy nói về "binh đoàn" của Yohji Yamamoto. Với BST này ông cho ta nhiều hơn là những bộ quần áo khó hiểu. Dễ thấy đây là một BST khoe nhiều da của Yohji. Cùng với những trang phục khoác rộng để lộ phần vai, áo hai dây trễ, hay những sợi dây cột dở dang tạo nên một sự tưởng tượng rất sexy về cơ thể người phụ nữ. Mặc dù thông điệp về nhục dục hiện diện một cách rõ ràng như vậy, nhưng không hề có một sự thô tục nào cả, mà thay vào đó là cảm giác cởi bỏ những rào cản trói buộc người phụ nữ. Yohji nói rằng ông rất muốn phá vỡ những rào cản này từ lâu. Vẻ khiêu gợi trong BST này chỉ vừa đủ, không quá ít cũng không quá nhiều. Cũng giống như Giorgio Armani từng nói, "Không phải cứ khoe càng nhiều da thì càng sexy". Yohji Yamamoto cũng đem đến thông điệp tương tự:"Khoe dáng ngọc là một việc tinh tế. Nếu bạn khoe quá nhiều thì sẽ chẳng còn gì nữa."