Showing posts with label christiandior. Show all posts
Showing posts with label christiandior. Show all posts
Sunday, October 15, 2017
Paris Spring 2018: Women on the run
Mặc dù là nghành làm đẹp cho nữ giới nhưng đa số người làm trong lĩnh vực này đều là nam giới. Hai năm trở lại đây phong trào nữ quyền trong thời trang trở nên mạnh mẽ hơn khi càng ngày càng có nhiều nữ nhân nắm vai trò quan trọng trong nghành công nghiệp. Tại Paris Fashion Week lần này có hai BST debut đáng quan tâm là Natacha Ramsay-Levi tại Chloe và Claire Waight Keller tại Givenchy.
Tại Chloé, một BST dễ thương nhưng cũng rất phong cách dành cho những cô gái thành thị trẻ trung sành điệu. Một cái tên mới toanh không được quá nhiều sự quan tâm hay mong đợi của truyền thông nhưng lại tạo ra được một thành quả ấn tượng. Cũng dễ hiểu vì sao BST chịu ảnh hưởng khá mạnh từ Nicolas Ghesquiere khi Levi từng làm việc với Nicolas trong nhiều năm. Cũng là trợ thủ của Nicolas nhưng xem ra Levi may mắn hơn Bouchra Jarrar.
Monday, July 6, 2015
Dior Haute Couture spring 2016: The Medieval Fairy Tale
Garden of Earthy Delights by Hieronymus Bosch
Sau một thời gian cấp tiến đến tương lai thì Haute Couture thu đông lần này lại tìm về thế giới cổ tích lãng mạn mà chúng ta thường tưởng nhớ.
Có vẻ như Raf Simons đã tạo nên một thông lệ là nếu BST xuân hè "khó nuốt" bao nhiêu thì thu đông lại tuyệt vời bấy nhiêu. Nếu so với thời điểm mới bắt đầu đến với Dior, Raf Simons của ngày hôm nay "ngông cuồng" hơn rất nhiều khi ông luôn cố gắng gạt bỏ lịch sử của Dior mà thay vào đó là tái cấu trúc nó. Có lẽ ông nhận ra rằng đã qua rồi thời điểm mà một NTK hậu bối phải bám víu lấy những thiết kế nguyên bản, thay vì làm mới nó.
Điểm sáng của BST này đó là những chiếc áo khoác. Chúng là những chiếc áo khoác rộng với các chi tiết cổ và tay áo được cường điệu, được làm bất cân xứng, chẳng hạn như một bên có tay áo, một bên không, hay một bên là tay áo lông thú và bên còn lại thì không. Người mẫu bước ra và tay giữ hai vạt áo là hình ảnh nhắc đến BST cuối cùng của Raf Simons cho Jil Sander, và rất nhiều người phàn nàn về điều này. Họ nói rằng vì sao không đơm nút cài áo mà phải làm như thế? Đơn giản chỉ là vì đó là cử chỉ đẹp mang giàu tính tượng hình. Cũng giống như một chiếc túi xách cũng có dăm ba cách cầm mà. Tôi nghĩ đơn giản họ chỉ không vừa lòng với mọi thứ Raf Simons đang làm.
Một điểm cộng cho BST này nữa đó là lần này Raf Simons không tìm nguồn cảm hứng từ nhiều thời đại nữa mà chỉ tập trung vào bức họa "Garden of Earthy Delights" miêu tả tội lỗi và quá trình sa ngã của tổ tiên loài người của danh họa Hieronymus Bosch nổi tiếng trong giới nghệ thuật Châu Âu thời Trung Cổ. Dễ thấy nhất là sàn diễn được dàn dựng tựa như bức tranh "Khu vườn lạc thú", với những ô kính màu sắc tươi tắn lấy cảm hứng từ kiến trúc nhà thờ và những người mẫu trong chiếc váy hai mảnh, tạo nên một bức tranh sinh động. Raf Simons cảm thấy kích thích với ý tưởng về trái cấm, sự tinh khiết và ngây thơ đối với sự xa xỉ và suy đồi. Khu vườn của Dior bây giờ không còn là vườn hoa nữa mà lại là khu vườn của sắc dục.
Thursday, December 11, 2014
Esprit Dior Tokyo-The Past, the Present and the Future
Tokyo được chọn là địa điểm để BST pre-fall đầu tiên của Dior by Raf Simons được trình diễn. Tại sao lại là Tokyo?
Vào khoảng đầu thập niên 1950, trung tâm thương mại Daimaru nổi tiếng tại Tokyo là nơi đầu tiên của châu Á bày bán thiết kế haute couture của Christian Dior, xưởng vải Tatsumura tại Kyoto sản xuất vải cho Christian Dior, Christian Dior từng thiết kế cho công chúa Michiko trong đám cưới của bà, và Christian Dior dành cho Nhật Bản một tình yêu hay một nỗi ám ảnh với Nhật Bản. Đó là lí do vì sao giai đoạn Dior by John Galliano, cảm hứng Nhật Bản được xuất hiên rất nhiều lần và được thăng hoa.
Nhật Bản cũng là một phần quan trọng trong sự nghiệp của Raf Simons. Buyers đầu tiên trong sự nghiệp thời trang của Raf là người Nhật Bản, là lí do để Raf lấy cảm hứng từ Nhật Bản cho BST xuân hè 2015 như một sự tri ân tới khách hàng. Show diễn đánh dấu BST pre-fall của Raf cho Dior được trình diễn trên sàn diễn tại Tokyo, Nhật Bản như tình cảm đặc biệt dành cho đất nước này từ Christian Dior lẫn Raf Simons.
Tuy nhiên BST này không có Kimono, không có tranh của Kyosai mà là cảm hứng từ tương lai. Sở dĩ Raf Simons không quay ngược thời gian, chọn những giá trị văn hóa truyền thống là bởi ở thì hiện tại cũng như tương lai, Nhật Bản vẫn là một cường quốc công nghiệp thời trang, là quốc gia châu Á đầu tiên tiêu thụ hàng hiệu từ châu Âu, đồng thời là quốc gia châu Á đầu tiên xuất khẩu thời trang của mình ra thế giới. Nói một cách khác, BST này hướng đến một Nhật Bản hiện đại.
Sân khấu được thiết kế đơn giản nhưng hiện đại, trông giống như những đường kẻ ô trong bộ phim Tron. Người mẫu được tạo hình giống như nhân vật Padme Amidala trong bộ phim Star Wars. Gần như hoàn hảo. Là fan của Raf Simons, nhưng đây là BST tôi không thích nhất kể từ khi ông làm việc cho Dior.
Không hẳn là thảm họa bởi vẫn có nhiều điểm tôi đánh giá cao. Hãy chia ra làm hai phần và phần đầu tiên là HIT. Dior by Raf is always about innovation. Sự cải tiến không chỉ ở chất liệu mà còn là ở những đường cắt hiện đại, giống như trang phục của các diễn viên trong phim khoa học viễn tưởng. Phần trang phục bó sát được kết kín kim sa lấp lánh được xem là nét đặc trưng của BST này. Tôi đặc biệt chú ý hai thiết kế váy chữ A gợi nhớ thiết kế trứ danh của Paco Rabanne, chỉ có điều thay vì ghép bằng kim loại, Raf Simons ghép bằng nhiều mảng vuông dệt kim công phu. Đặc biệt ở vài thiết kế cuối cùng, trang phục dệt kim với họa tiết Nordic lại được tạo hình từ kim sa, mang lại một cái nhìn mới hay như chúng ta thường nói "nhìn vậy mà không phải vậy".
Monday, July 7, 2014
Dior couture fall 2014-The time travelling Icy Queen
Người ta có nói "Wine tastes better with age". Có lẽ trường hợp đó đúng với Raf Simons tại Christian Dior. Từ một NTK theo trường phái tối giản, chưa có kinh nghiệm trong haute couture đến với thương hiệu thời trang cao cấp nổi tiếng của Pháp là một chặng đường rất ngắn nhưng vô cùng áp lực, nhưng Raf Simons đã khẳng định vị trí của mình tại đây. BST couture thu đông 2014 của Dior lại là một cú hit nữa cho mùa thời trang cao cấp lần này.
Đầu tiên hãy nói về trình tự của buổi trình diễn. Raf Simons xắp xếp cho những chiếc ball gowns cho tiệc đêm xuất hiện trước rồi kết thúc bằng trang phục day wear. Tuy nhiên, mức độ cầu kì lại tăng dần về phía sau, ở những chiếc váy suông nhẹ nhàng và áo khoác. Sự đảo chiều này dựa trên ý tưởng tổng hợp từ 8 nhánh cảm hứng, vâng, những 8 nguồn cảm hứng. Một lần nữa Raf Simons lại "cả gan" cho mình quyền được là Christian Dior để chu du về quá khứ, trải qua các giai đoạn lịch sử để suy nghĩ nếu Christian Dior ở giai đoạn này, ông sẽ sáng tạo như thế nào?
Bạn chắc hẳn còn nhớ BST couture thu đông năm ngoái của Dior với những 4 nguồn cảm hứng nhỏ và hoàn toàn gây rắc rối và lộn xộn. Mặc kệ cho người ta nói gì, một năm sau đó Raf Simons tổng hợp 8 BST nhỏ gom vào một BST lớn, giống như đang thách thức những lời dèm pha ác ý và đồng thở thách thức chính mình. Điều bất ngờ là chúng ta không thể nhận ra BST này là sự tổng hợp bởi 8 nguồn cảm hứng của 8 giai đoạn lịch sử. Đây chính là điều tôi nói ở trên, Raf Simons đã khôn khéo hơn để trình bày một BST có tính liên kết và đồng nhất, dù nó đến từ nhiều luồng cảm hứng.
Wednesday, March 5, 2014
Dior fall 2014 - Under the cosmic sky
(artwork by me)
Là một Minimalist, Raf Simons rất tiết kiệm chi tiết rườm rà trên trang phục, nhưng lại rất hào phóng với thiết kế sân khấu. Khoản đầu tư này hoàn toàn chính đáng bởi người xem sẽ có những cảm xúc cùng trang phục, sống cùng trang phục và câu truyện mà NTK đem đến.
Không gian trình diễn của BST thu đông 2014 là trần khán phòng được gắn kín những panels đèn led trông giống như một bầu trời lấp lánh của dải ngân hà. Chắc hẳn đây sẽ là một BST cực kì đơn giản nhưng tailoring cực kì trơn tru và sắc bén như mọi khi.
Raf mang đến điều gì mới ở BST này? Có, nhưng không nhiều, giống như quá trình tự hoàn hảo bản thân, hay củng cố sự thật rằng ông đang là Creative Director của Dior. Ông chỉ làm cho những thiết kế cũ trở nên hoàn hảo hơn. Mở màn với 8 looks đầy nữ quyền women in suits cực kì mạnh mẽ, giàu năng lượng trên nền nhạc điện tử nhanh của bản Bug Noticed. Raf Simons không bao giờ sai sót ở lĩnh vực Tailoring. Styling và Mixing rất hiệu quả: Cầm thêm một chiếc áo blazer( và áo lông) mặc dù trong thực tế, chả ai mặc hai áo blazers một lúc cả. Thế nhưng sự kết hợp màu sắc rất hấp dẫn.
Tuesday, January 21, 2014
Dior couture spring 2014-Cut it out!
Cho đến hôm nay đã là ngày thứ 3 của tuần lễ thời trang cao cấp Paris, thời điểm mà tại kinh đô thời trang cho trình diễn những điều không tưởng của thời trang nhưng dường như bầu không khí có vẻ nhạt nhòa. Mặc dù chúng ta cảm nhận được điều đó qua mỗi mùa couture fashion week, nhưng không thể không thừa nhận cảm giác háo hức muốn biết các nhà mốt sẽ trình diễn thứ gì.
Christian Dior vẫn luôn được người người trông ngóng. Cứ như thường lệ, mỗi khi show diễn của Dior kết thúc thì sẽ lại có những luồng dư luận trái chiều vô cùng gay gắt, chủ yếu vẫn đến từ những tín đồ đạo Maximalism, hay đơn giản chỉ vì không ưa Raf Simons. Có vẻ như số này luôn có lí do để ghét Dior mới bởi người ta có câu "Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng."
Theo như thông tin tôi nhận được thì hai giờ sáng của hai hôm trước Dior sẽ trực tiếp nhưng lại có hình ảnh từ 8 giờ tối đã tràn ngập internet. Tôi cảm thấy vô cùng hụt hẫng, trống rỗng bởi những gì tôi đã thấy và thầm mong rằng liveshow lúc 2 giờ sáng sẽ có gì đó hay ho hơn, hoành tráng cỡ căn phòng đầy hoa hay khu vườn trong nhà... (nhưng sự thật thì chả có cái liveshow nào cả, blame it on you, Dior.com)
Tôi đã xem đi xem lại nhiều lần và vẫn không thể tin được đây là Dior haute couture bởi nó quá nhẹ nhàng nữ tính kiểu Chloe nhưng cũng đồng thời mạnh mẽ và khỏe khoắn của Balenciaga by Nicolas Ghesquiere. Không phủ nhận có những mẫu tôi cảm thấy rất vừa mắt, hơn nữa với bề dày sự nghiệp, phong độ cũng như thành quả đã đạt được của Raf trong nhiều năm khiến tôi bình tĩnh, và chờ đợi. Tôi cần thêm thời gian, và thông tin để hiểu thêm về BST rồi sau đó ghét hay thích cũng chưa muộn. Chẳng phải John Lennon cũng nói "Don't hate what you don't understand" đó hay sao?
Chúng ta có thể thấy được những nét chính ở BST này: Nữ tính, Đơn giản, Hiện đại, rất 1960s. Raf Simons bày tỏ, ông muốn biết điều gì sẽ thay đổi ở Dior nếu như Monsieur tiếp tục sự nghiệp đến những năm 1960s, khi mà sự thay đổi diễn ra thật rõ rệt. Khoan hãy bàn đến mức độ thẩm mĩ, Raf Simons thực sự là một tay bá đạo, ngạo mạn và gan dạ khi "dám" tưởng tượng và thực hiện điều này. Ông thực hiện ước mơ, viễn tưởng của mình nhưng khác với những mộng tưởng mà người ta gán cho Couture, chúng rất thực tế. Nếu ví Couturiers là những kẻ mơ mộng thì Raf Simons là kẻ tỉnh táo nhất.
Thập niên 1960s nổi bật trong lịch sử thời trang bởi bước cải cách mạnh mẽ trong tư duy cũng như kiểu dáng. Raf Simons có vẻ như đã tái hiện đúng đắn, và có phần mạnh tay khi tưởng tượng ra một Dior ở thập niên 1960s, khiến cho BST có phần Raf Simons Haute Couture hơn là Dior Haute Couture.
Nếu so với BST couture "all-over-the-place" thu đông 2013, thì rõ ràng BST này tiến bộ rất rất nhiều. Tiến bộ trong bố cục, cấu trúc, "flattering" hơn và cũng đồng bộ hơn. Và một điều nữa là chúng có vẻ dễ mặc hơn rất nhiều so với những BST trước đây của Raf cho Dior, khiến cho nó vô tình bị gán mác RTW đội lốt couture. Nhưng cũng không sao vì ý tưởng mặc Couture như RTW cũng không tệ. Kĩ thuật chủ yếu của BST này là cut out kết hợp thêu đính, những chi tiết nhỏ đến mức phải nhìn thật kĩ.
Saturday, January 18, 2014
Dior pre-fall 2014
Raf Simons luôn luôn là một ẩn số tại Christian Dior. Sau hai BST gần đây là Couture fall 2013 và RTW spring 2014, Raf Simons tạo ra một sự ngờ vực về vị trí của mình tại nhà thời trang Pháp lâu đời. Nhưng với BST pre-fall 2014, Raf lại làm đảo lộn những định kiến.
Raf Simons dần dần tạo nên dấu ấn đặc trưng của mình ở Dior cũng giống như những người tiền nhiệm. Minimalism cùng với nghệ thuật đương đại kết hợp với nét cổ điển sang trọng của Dior hoàn toàn đã đem lại một nguồn sinh khí mới cho Dior, một New Look lạ lẫm đang dần tiếp cận công chúng.
Bar suit vẫn tiếp tục xuất hiện, như một dấu ấn đặc trưng rõ ràng nhất của Raf Simons tại Christian Dior. Cũng vẫn là Bar suit, nhưng với sự kết hợp chất liệu, màu sắc cũng như kiểu dáng và không thể thiếu kĩ thuật cắt may trơn chu làm cho Bar suit vừa lạ vừa quen, điển hình là bộ jumpsuit với ống quần cực rộng.
Bomber jacket và biker jacket dưới "lốt" Dior là một yếu tố không ngờ đến của BST.
Saturday, September 28, 2013
Jungle fever at Dior
Không một show thời trang nào mà luôn thu hút được sự chú ý của công chúng giống như Christian Dior. Họ vẫn ghét, họ vẫn thích và cuộc tranh luận luôn diễn ra sôi nổi. Tôi cảm thấy thật không công bằng khi Prada luôn được tung hô trong khi những thiết kế ugly beauty của bà đôi lúc THỰC SỰ UGLY.
"When you make something no one hates, no one loves it." câu nói của Tibor Kalman có lẽ rất phù hợp để trấn an. Riêng đối với tôi, Raf Simons luôn gây bất ngờ. Tôi đã khá thất vọng với BST couture thu đông 2013, nhưng BST xuân hè này làm tôi hoàn toàn đổi ý.
Theo tôi, buổi biểu diễn của Chrisitan Dior có thể nói là tiêu điểm của cả season cho tới thời điểm này bởi nó có tất cả những yếu tố gây hưng phấn, đôi lúc giống như "giỡn mặt".
1. Sân khấu
Không gian trình diễn rộng 3000m2 được trang hoàng bằng những chùm hoa wisteria, hoa hồng, phong lan cùng một số loại cây nhiệt đới khác. Ánh sáng len lỏi qua những bông hoa chiếu xuống sàn làm cho không gian trình diễn tự nhiên hơn, giống như đang ở trong một khu rừng rậm với nhiều loài cây độc hoặc chí ít là một khu vườn trong lồng kính khổng lồ. Tôi chỉ ước ở đó có thêm một ít sương khói mờ ảo.
2. Âm nhạc
Mặc dù gu chọn người mẫu của Raf Simons là những cô gái da trắng gầy gò và có vẻ nhợt nhạt, nhưng show diễn của Dior không bao giờ thiếu sức sống. Bất cứ ai đã chọn nhạc cho các show diễn của Dior( có thể chính là Raf Simons), tôi thích gu nhạc của anh ta. Mở màn với bản giao hưởng số 9 "From the new world" du dương của Antonin Dvorak. Mở màn rất dịu êm, nhưng đột ngột những giai điệu nhạc điện tử hiện đại "Animal" của Martin Garrix và "Here again" của Factory Floor làm cho khu rừng nhiệt đới nhộn nhịp hơn, giống như những điệu nhảy của thổ dân pha lẫn cảm xúc về tương lai. Âm nhạc tác động lên tâm trí và tâm trí điều khiển hành động. Những bước đi nhẹ nhàng và nhanh chóng của người mẫu và những âm thanh kích thích nhịp tim làm cho buổi trình diễn càng thêm thú vị.
Saturday, July 13, 2013
Lady Dior Grey-It's more than a fashion film
Tôi còn nhớ khi xem những hình ảnh quảng cáo của Dior Lady đăng trên tạp chí, tôi chả có tí gì làm thu hút, và từ đó tôi cũng không buồn bỏ ra một giây tìm xem phim ngắn về nó bởi tôi từng nghĩ suy cho cùng thì nó cũng chỉ là diễn xuất để tôn vinh chiếc túi xách mà thôi. Nếu như không được nói cho biết rằng những chi tiết của phim lôi cuốn như thế nào thì có lẽ đến giờ tôi vẫn có suy nghĩ của lúc trước.
Đó là một quán bar trình diễn ở London giống như những quán bar có showgirls nổi tiếng. Diva của đêm được "nhốt" trong một chiếc đồng hồ cát khổng lồ. Lượng cát trong đó vừa đủ để che những chỗ cần che nhưng vẫn làm cho người ta không thể rời mắt để nhìn thấy những phần nhạy cảm. Khán giả nín thở theo dõi từng đợt cát chảy xuống đáy của chiếc đồng hồ như chờ đợi một điều gì đó đầy hứng khởi. Cái khéo léo của showgirls đó là họ cởi, họ uốn éo thân mình để làm mê hoặc khán giả, bất kể quý ông hay quý bà mà không hề có một chút khiêu dâm trong đó. Diễn xuất của Marion Cotillard thật tuyệt vời! tôi tự hỏi liệu những cô gái làm nghề biểu diễn ngoài kia có thể diễn như vậy không. Tôi thấy những ánh mắt dõi theo từng bước đi uyển chuyển, điệu đà và chậm rãi của những vị khách một cách thèm khát. Câu nói "Đẹp có quyền" thật đáng ghét nhưng cũng thật đúng. Cô ta vờn giỡn với khán giả bằng ánh mắt, những cái va chạm rồi hớp hồn họ, làm cho họ cảm thấy hụt hẫng bởi sau những cử chỉ đó, cô lại quay đi và thực hiện lại với những người khác.
Ai nói khách hàng là thượng đế khi trong trường hợp này nàng Diva lại ban phát những cảm xúc cháy nồng cho họ. Tôi gần như có thể cảm nhận thấy cảm giác tiếc nuối và mất đi lí trí của người khách bị nàng nhử bằng chiếc chìa khóa phòng thay đồ. Nhưng cuối cùng nàng vẫn phải chọn một vị khách may mắn. Không biết nàng cố tình chọn người khách may mắn đó là một ông già ngồi xe lăn vì lí do gì? vì nàng thương hại hay vì nàng nghĩ ông già tàn tật này an toàn hơn cả so với lũ đàn ông xung quanh? Trong ánh mắt long lanh của vị khách già sáng lên niềm khao khát như những người đàn ông khác, nhưng mặt khác lại chứa đựng sự mặc cảm.
Tôi thích bộ phim thời trang này bởi nó không quá "gimmick" như những bộ phim ngắn của những hãng thời trang khác với nội dung thật khó hiểu. Từng sản phẩm xuất hiện trong bộ phim rất hợp lí, và chỉ vừa đủ để người xem biết rằng đó là ngôi sao của bộ phim. Cái điệu bộ của nàng Diva khi lục lọi trong chiếc túi Lady Dior xám một cái gì đó làm cho ta phải tò mò, và rồi thật bất ngờ, thứ cô ta tìm kiếm chính là chiếc chìa khóa phòng thay đồ với tấm thẻ có hoa văn đặc trưng của Dior được nhét trong khe ngực. Hay ngoài ra còn có bộ trang phục haute couture cũ của Galliano cũng hoàn toàn phù hợp.
Marion Cotillard xuất hiện trong bộ phim ngắn không chỉ với vai trò là một Diva của một câu lạc bộ người lớn mà cô giống như một người truyền cảm hứng, một thiên thần bị lạc trong nhân gian. Ở trong phòng thay đồ, cô cho vị khách may mắn uống rượu đựng trong chiếc lọ bọc da hoa văn Dior của mình, ôm lấy và vuốt ve đôi chân tàn tật như tiếp thêm sức mạnh cho người đàn ông có lẽ luôn mặc cảm.
Cũng trong buổi biểu diễn hôm đó, một người thợ sơn đằng sau cánh gà cũng nhìn ngắm cô. Tôi chợt nhớ câu nói của Diana Vreeland: "We needed an artist, they sent us a house-painter". Chàng trai trẻ này lại là cả hai. Chàng vẽ lại chân dung của vị thần vệ nữ của đêm như muốn giữ lại vẻ đẹp ấy mãi mãi bên mình. Thật may mắn khi nàng đã đến bên cạnh, chân thực và đẹp đẽ hơn bao giờ hết, dùng cây chì kẻ chân mày bọc da hoa văn Dior để vẽ nên những nét vẽ thật tự do, mạnh mẽ lên bức vẽ tỉ mỉ và rất "academic" của chàng trai trẻ.
Và rồi khoảnh khắc cao trào đã đến. Nàng rời khỏi câu lạc bộ trong đêm bỏ lại đằng sau là sự tiếc nuối của biết bao con tim hâm mộ. Và điều kì diệu đã xảy đến, người đàn ông dường như có một nguồn sức mạnh bất diệt chảy trong người, thôi thúc ông phải làm gì đó để níu kéo lại vẻ đẹp kia. Ông đã đứng dậy, quả là một phép màu phải không? Và rồi chàng họa sĩ trẻ cũng nuối tiếc, cảm xúc trong con người nghệ sĩ bùng nổ với sự điên cuồng với sơn tường. Chàng tạt sơn lên bức tường màu vàng, không ngại lấy hai bàn tay vẽ lên tường như thể đây là lần cuối cùng chàng có thể vẽ, để rồi bức chân dung nữ thần trong tim chàng hiện lên đẹp tuyệt trần và tràn đầy sức sống.
Vậy đấy, đó là tất cả những gì mà một bộ phim ngắn quảng cáo một dòng túi thời trang có thể làm trái tim tôi thổn thức mỗi khi xem. Dior Lady Shanghai có thể huyền bí, Dior Lady L.A có thể nổi loạn, vui tươi và diễn xuất của Marion thật xuất chúng, thế nhưng vẫn không đọng lại nhiều xúc cảm giống như Dior Lady London.
P/s: À! Một chi tiết thú vị khác đó là nam chánh của phim là Ian McKellen nổi tiếng với vai diễn Magneto trong series X-men nay lại ngồi xe lăn giống Dr Xavier.
Subscribe to:
Posts (Atom)




























.jpg)









